19 thg 8, 2007

Tôi nghĩ...

Bài viết "Dự thảo quy chế băng đĩa: Thành kính phân ưu cho dân ghiền nhạc" đã khiến cho nhiều bạn yêu nhạc phiền lòng vì biết rằng sắp tới đây các đĩa nhạc ngoại sẽ không còn được nhập khẩu chính thức mà chỉ còn có thể đến với họ theo con đường đĩa lậu. Ở Việt Nam, những cái có chất lượng thực sự, không bị bẻ cong, bóp méo thường là "lậu" mà.

Thế rồi, tranh thủ những ngày cuối cùng còn tồn tại Bộ Văn hóa - Thông tin, Mr. Cục trưởng Cục Điện ảnh Lại Văn Sinh đã ký ban hành công văn số 308/ĐA-PBP yêu cầu các hãng phim trong nước, các nhà nhập khẩu phim ngoại "hạn chế tối đa" việc sản xuất, nhập khẩu các phim thuộc thể loại phim ma, phim kinh dị để "tránh tình trạng phim được sản xuất hoặc nhập khẩu khi trình duyệt sẽ không được phép phổ biến rộng rãi tại Việt Nam".

Thêm một lần nữa, các nhà quản lý văn hóa đã hành xử như những kẻ vô văn hóa khi ngang nhiên tước đoạt quyền được xem thể loại phim mình thích của dân chúng Việt Nam.

Chúng tôi không rõ những bạn không thích xem phim sẽ nghĩ gì khi đọc công văn này. Nhưng chúng tôi biết dân ghiền phim, nhất là các fan hâm mộ thể loại phim ma Thái Lan, Hàn Quốc, Nhật, Mỹ cũng như thể loại phim kinh dị sẽ cảm thấy uất ức đến mức nào.

Một bộ phim điện ảnh, phát hành trên đĩa VCD, DVD hay chiếu rạp đều có phần giới thiệu, có trailer, có dấu phân loại, cảnh báo... để người xem chọn lựa. Trên DVD còn có khuyến cáo lứa tuổi xem phim là bao nhiêu. Điều đó thể hiện sự tôn trọng khán giả và tôn trọng quyền được chọn lựa của khán giả.

Ở ta, dựa trên câu phát biểu xanh rờn của Mr. Lê Ngọc Minh, Cục phó Cục ĐA, rằng: "Tôi nghĩ khán giả cũng khó chấp nhận như vậy" để ban hành văn bản yêu cầu người ta hạn chế tối đa việc sản xuất, nhập khẩu phim. Anh nghĩ thì là chân lý. Còn dân chúng nghĩ thì... mặc kệ dân chúng sao? Có lý nào như thế được. Vậy mà khi chúng tôi truy vấn ông, ông lại giỡ chiêu bài cũ rích "Chúng tôi chỉ nhắc nhở chứ không cấm". Anh không cấm, nhưng người ta trình duyệt thì anh không cho phép. Vậy đấy!

Tạm quên kiểu hành xử vô văn hóa vừa nêu, chúng tôi e rằng trong bối cảnh "nhập nhòe" nhập-tách Bộ, các cơ quan hành chính nhà nước sẽ còn ban hành thêm những văn bản trời ơi dạng này để siết cổ dân chúng, để khi Bộ mới định hình thì... cứ thế mà làm và dân chúng sẽ không còn có thể kêu than gì được - Một lối làm việc rất... Việt Nam.

17 thg 8, 2007

Bằng chứng lịch sử & Cơ sở luật pháp

Trong mọi cuộc "tranh chấp" xoay quanh quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa (hay Nam Sa và Tây Sa theo cách gọi của Trung Quốc), câu duy nhất mà bọn dân đen chúng ta nghe được từ Hà Nội là: "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở luật pháp để khẳng định chủ quyền đối với cả hai quần đảo trên".

Sở dĩ chúng tôi phải để hai chữ tranh chấp trong ngoặc kép là vì thực tế Việt Nam và Trung Quốc chẳng có tranh chấp gì cả. Mọi chuyện đã được hai nước thỏa thuận xong từ năm 1958. Vì thế, tuyên bố rằng Trường Sa, Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam chẳng qua là động thái chính trị của Hà Nội để làm yên lòng dân chúng, để dân chúng nghĩ rằng Hà Nội đã có phản ứng với Bắc Kinh (nhưng vì quá yếu nên không thể làm gì hơn là... kêu gào). Dân chúng, sau khi nghe tuyên bố của Hà Nội, đã tin rằng Hà Nội sẽ "làm hết sức mình" để bảo vệ "sự toàn vẹn lãnh thổ" và... đã bị lừa.

Vậy, bằng chứng lịch sửcơ sở luật pháp mà Hà Nội nói ở đây là gì?

Ngày 04/09/1958, chính phủ Trung Quốc ra tuyên cáo về lãnh hải của họ là 12 hải lý tính từ đất liền (Có đính kèm bản đồ). Tuyên cáo này được Bắc Triều Tiên công nhận. về phía Hà Nội, sau khi nhận được bản tuyên cáo do sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã triệu tập Bộ chính trị Đảng Lao Động Việt Nam (Tên cũ của Đảng Cộng sản Việt Nam) tiến hành cuộc họp xoay quanh tuyên cáo của Trung Quốc. Trong cuộc họp này, toàn thể các thành viên Bộ chính trị đã nhất trí chấp nhận bản tuyên cáo của Trung Quốc.

Ngày 14/09/1958, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã gởi công văn cho Tổng lý Quốc vụ viện (Thủ tướng) Trung Quốc là Chu Ân Lai. Nội dung công văn (hình bên) có đoạn: "Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy, và sẽ chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển". Công văn trên cũng được đăng tải trên
Báo Nhân Dân số 1653, ấn hành ngày 22/09/1958.

Theo nội dung công văn này thì Hà Nội đồng ý hoàn toàn với tuyên cáo lãnh hải của Trung Quốc và sẽ triệt để tôn trọng lãnh hải của họ trong mọi quan hệ với Bắc Kinh.

Đã công nhận tuyên cáo của họ bằng một công văn ở cấp thủ tướng thì Hà Nội còn có lý do gì để phản đối việc hải quân Trung Quốc bắn ngư dân Việt Nam? Hà Nội có lý do gì để phản đối việc mới đây Sở Du lịch Hải Nam (Trung Quốc) mở tour du lịch ra Hoàng Sa?

Anh đã dâng 2 quần đảo của Việt Nam cho họ bằng văn bản và văn bản này vẫn còn được lưu trữ tại Trung Quốc, tức họ có đầy đủ cơ sở luật pháp và bằng chứng lịch sử để nói rằng Tây Sa và Nam Sa là của họ. Ngư dân của anh xâm phạm lãnh hải của họ, họ bắn là phải rồi. Đảo của họ, họ muốn mở tour du lịch hay thám hiểm hay gì gì khác thì liên quan gì tới anh mà anh bẻo lẻo miệng?

Hóa ra chỉ có Việt Nam Cộng Hòa là... ngu. Chẳng những không công nhận đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc mà còn cương quyết đóng quân tại Hoàng Sa để "giữ đất quê hương". Năm 1961, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ban hành sắc lệnh khẳng định chủ quyền quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ Việt Nam, thuộc tỉnh Quảng Nam của Việt Nam Cộng Hòa. Thế mới có trận
Hải chiến Hoàng Sa năm 1974 sau những trận chiến liên miên suốt từ năm 1964-1971, khiến cho quân lực Việt Nam Cộng Hòa vốn đã yếu (trong năm đó) lại càng thêm đuối trước quân đội Bắc Việt.

Bạn có lẽ đang thắc mắc thực ra 12 hải lý từ thềm lục địa Trung Quốc trong tuyên cáo lãnh hải của họ là như thế nào? Xin mời xem hình bên (Click vào ảnh để xem ảnh lớn) để thấy rằng theo bản đồ phía Trung Quốc đưa ra thì toàn bộ biển Đông của Việt Nam và các đảo trên đó đều thuộc chủ quyền của Trung Quốc.

Để được phía Trung Quốc bảo hộ chống lại miền Nam Việt Nam, để được là chư hầu của Trung Quốc, Hà Nội đã dâng cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa cho Trung Quốc từ năm 1958. Đây chính là bằng chứng lịch sử và cơ sở luật pháp để hải quân Trung Quốc bắn ngư dân Việt Nam, đào mộ người Việt trên đảo Hoàng Sa, phá bỏ các di tích lịch sử của Việt Nam trên đảo. Đây cũng là bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để hải quân Trung Quốc tấn công hải quân Việt Nam năm 1988 trên đảo Trường Sa và chiếm lấy đảo này. Rõ ràng anh đã xác nhận đảo của tôi, anh còn đóng quân ở đây là gì? Tôi bắn anh là phải. Còn các nước khác, vì không công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc nên có đóng quân tại hai quần đảo này là lẽ đương nhiên.

Dân Việt Nam xót xa đất thiêng dân tộc cũng phải đành chịu, không thể làm gì hơn. Cách duy nhất, theo chúng tôi, để đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa về với Việt Nam là bác bỏ công văn năm 1958 của Phạm Văn Đồng gởi Chu Ân Lai. Mà, để làm được điều này thì không thể trông chờ ở nhà cầm quyền Hà Nội. Chính Hà Nội đã đưa ra công văn đó nên họ không thể thu hồi. Vậy thì, chỉ còn cách là bác bỏ vai trò cầm quyền của Hà Nội, thành lập một chính phủ khác, ra tuyên cáo khác về lãnh thổ Việt Nam.

Ngày nào còn Đảng cộng sản tại Việt Nam, ngày đó công văn ngày 14/09/1958 vẫn còn hiệu lực. Nghĩa là ngày nào Cộng sản vẫn đang nắm quyền tại Việt Nam thì ngày đó Hoàng Sa và Trường Sa vẫn là lãnh thổ của Trung Quốc, dân Việt Nam chớ có bén mảng lại gần kẻo bị bắn toi cơm mẹ cha nuôi dưỡng.

Có bạn nào có cách xử lý khác không?

16 thg 8, 2007

"Đầy tớ nhân dân" giàu hay nghèo?

Đầy tớ xưa nay có bao giờ giàu hơn chủ? Một câu hỏi quá dễ trả lời. Đầy tớ không bao giờ giàu hơn chủ bởi đầy tớ là người làm thuê, không có phương tiện, tư liệu sản xuất, là người vô sản. Ấy, bạn mà nói thế là sai lầm nghiêm trọng rồi đấy nhé! Những người đầy tớ, công bộc của nhân dân đang ngồi tại Tòa nhà Chính phủ, Tòa nhà Quốc Hội, ở Trung ương Đảng... không vô sản. Trái lại, họ giàu đến mức bạn sẽ té ghế vì ngạc nhiên sau khi đọc danh sách tên người và trị giá tài sản của họ.

Tư liệu sau đây chúng tôi vừa tình cờ tìm được. Đã cũ bởi các số liệu này được cập nhật lần cuối cùng vào tháng 12 năm 2005. Tuy nhiên, nếu tại thời điểm năm 2005, trị giá tài sản của các công bộc nhân dân đã đến con số này thì ở năm 2007 chúng sẽ là bao nhiêu? Mời bạn tha hồ tưởng tượng!

Phan Văn Khải và con trai trên 2 tỷ USD
Nguyễn Thị Xuân Mỹ : Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Kiểm Soát 417 triệu USD
Thích Trí Tịnh : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch, TW GHP 250 triệu USD
Lê Đức Anh : Cựu Chủ tịch nhà nước CSVN 2 tỷ 215 triệu USD
Trần Đức Lương : Chủ tịch nhà nước 2 tỷ 100 triệu USD
Đỗ Mười : Cựu Tổng Bí Thư CSVN 1 tỷ 90 triệu USD
Nguyễn Tiến Dũng : Đệ nhất Phó Thủ Tướng 1 tỷ 780 triệu USD
Nguyễn Văn An : Chủ tịch Ban Chấp Hành Trương Đảng CSVN 1 tỷ 70 triệu USD
Lê Khả Phiêu: Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 430 triệu USD
Nguyễn Mạnh Cầm : Phó Thủ Tướng 1 tỷ 350 triệu USD
Võ Văn Kiệt : Cựu Tổng Bí Thư Đảng 1 tỷ 15 triệu USD
Nông Đức Mạnh : Chủ Tịch Quốc Hội 1 tỷ 143 triệu USD
Phạm Thế Duyệt : Uỷ viên Thường vụ Thường trực TW Đảng 1 tỷ 773 triệu USD
Trần Ngọc Liễng : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 900 triệu USD
Hoàng Xuân Sính : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 784 triệu USD
Lý Ngọc Minh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 750 triệu USD
Nguyễn Đình Ngộ : Chủ tịch UBMTTQ 656 triệu USD
Võ Thị Thắng : Phó Chủ tịch Trung ương HLHPN 654 triệu USD
Ma Ha Thông : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 590 triệu USD
Nguyễn Đức Triều : Chủ tịch TW Hội Nông dân VN 590 triệu USD
Trần Văn Quang : Chủ tịch Hội Cựu chiến binh VN 587 triệu USD
Nguyễn Đức Bình : Giám Đốc Viện Quốc Gia TPHCM 540 triệu USD
Vương Đình Ái : Phó Chủ tịch Uỷ ban ĐKCĐVN 512 triệu USD
Hoàng Thái : Thường trực Đoàn Chủ tịch 500 triệu USD
Nguyễn Thị Nữ : Chủ tịch UBTW MTTQVN 500 triệu USD
Nguyễn Tiến Võ : Uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD
Nguyễn Văn Huyền : Nhân sĩ thành phố HCM 469 triệu USD
Nguyễn Xuân Oánh : Kinh tế Thành phố HCM 469 triệu USD
Phạm Thị Trân Châu : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 469 triệu USD
Thích Thiện Duyên : Giáo hội Phật giáo QN ĐN 469 triệu USD
YA Đúc : uỷ viên UBTW MTTQVN 469 triệu USD
Hà Học Trạc : Chủ tịch UBTW MTTQVN 400 triệu USD
Hoàng Quang Đạo : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 390 triệu USD
Lê Hai : Tổng cục chính trị QĐNDVN 390 triệu USD
Lê Truyền : Uỷ viên Ban Thường trực 390 triệu USD
Lý Quý Dương : Dân Tộc Dao tỉnh Hà Giang 390 triệu USD
Phạm văn Kiết : Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc 390 triệu USD
Vương Đình Bích : Uỷ viên UBTW MTTQVN 390 triệu USD
Trần Đông Phong : Thường trực UBTƯMTTQVN 387 triệu USD
Trần Văn Đăng : Uỷ viên TƯ Đảng,Tổng Thư ký 364 triệu USD
Hoàng Đình Cầu : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD
Lý Chánh Trung : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD
Ngô Bá Thành : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 300 triệu USD
Trương Thị Mai : Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam 300 triệu USD
Hồ Đức Việt : Bí Thư thứ nhất TW Đoàn TNCS 287 triệu USD
Lâm Công Định : Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD
Ngô Gia Hy : Uỷ viên UBTW MTTQVN 287 triệu USD
Trần Văn Chương : Chủ tịch Hội người Viẹt Nam 287 triệu USD
Trương Văn Thọ : Bác sỹ, dân tộc Chăm 287 triệu USD
Đỗ Duy Thường : Vụ Trưởng vụ Dân chủ pháp luật 280 triệu USD
Đỗ Tấn Sỹ : Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 280 triệu USD
Lê Văn Triết : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD
Lương Tấn Thành : Giáo Sư Bệnh viện Bạch Mai 280 triệu USD
Nguyễn Phúc Tuần : Uỷ viên UBTW MTTQVN 280 triệu USD
Phạm Thị Sơn : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 280 triệu USD
Lê Bạch Lan : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 269 triệu USD
Nguyễn Văn Vi : Uỷ viên UBMTTW 269 triệu USD
Trần Thoại Duy Bảo : Uỷ viên UBTW MTTQVN 269 triệu USD
Vũ Oanh Lão : thành cách mạng 269 triệu USD
Nguyễn Thị Nguyệt : Cao đài Ban Chỉnh tỉnh Bến Tre 264 triệ USD
Bùi Thái Kỷ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 257 triệu USD
Hoàng Hồng : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 257 triệu USD
Lưu Văn Đạt : Tổng Thư ký Hội Luật gia Việt Nam 257 triệu USD
Nguyễn Công Danh : T P. Hồ Chí Minh 257 triệu USD
Nguyễn Túc : Uỷ viên Ban Thường trực 257 triệu USD
Nguyễn Văn Bích : Uỷ Ban Kế hoạch Nhà Nước 257 triệu USD
Hoàng Việt Dũng : Giám đốc Công ty TNHH 256 triệu USD
Phan Quang : Hội nhà báo Việt Nam, Uỷ viên UBMT 256 triệu USD
Vưu Khải Thành : Tổng công ty hữu hạn BITIS 256 triệu USD
Cao Xuân Phổ : Viện Đông Nam á 254 triệu USD
Chu Văn Chuẩn : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 254 triệu USD
Đăng Thị Lợi : Chủ tịch Hội Thân nhân Việt kiều 254 triệu USD
Hoàng Văn Thượng : Đại tá, Anh hùng quân đội 254 triệu USD
Lê Quang Đạo : Trung ương Mặt trận Tổ quốc N 254 triệu USD
Lợi Hồng Sơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD
Lý Chánh Trung : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 254 triệu USD
Ngô Ngọc Bỉnh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD
Nguyễn Kha : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD
Nguyễn Văn Hạnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 254 triệu USD
Nguyễn Văn Vĩnh : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 254 triệu USD
Đinh Thuyên : Chủ tịch hội người mù Việt Nam 250 triệu USD
Đoàn Thị ánh Tuyết : Thượng tá, Anh hùng quân đội 250 triệu USD
Lê Thành : Phó Chủ tịch Thường trực 250 triệu USD
Mùa A Sấu : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 250 triệu USD
Trần Kim Thạch : Uỷ viên UBTW MTTQVN 250 triệu USD
Lê Ngọc Quán : Mặt trận Tổ quốc tỉnh Vĩnh Phú 249 triệu USD
Nguyễn Quang Tạo : Chủ tịch liên hiệp các hội hoà bình 249 triệu USD
Nguyễn Văn Thạnh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD
Thào A Tráng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 249 triệu USD
Trần Khắc Minh : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 229 triệu USD
Lê Minh Hiền : Thường trực UBTƯMTTQVN 215 triệu USD
Hà Thị Liên : Thường trực UBTƯMTTQVN 214 triệu USD
Ama Bhiăng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Âuu Quang Cảnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Bế Viết Đẳng : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Đàm Trung Đồn : Đại học Tổng hợp Hà Nội 200 triệu USD
Đặng Đình Tứ : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Đặng Ngọc Bân : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Đinh Công Đoàn : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Đinh Gia Khánh : Viện Văn học dân gian 200 triệu USD
Hà Phú An : Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Hoàng Đức Hỷ : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Lâm Bá Châu : Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 200 triệu USD
Lê Văn Tiếu : Việt kiều tại CHLB Đức 200 triệu USD
Lương Văn Hận : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Nguyễn Văn Tư : Chủ tịch Hội Công Thương 200 triệu USD
Phùng Thị Hải : Giám đốc Công ty TNHH Thuỷ Sản 200 triệu USD
Rơ Ô Cheo : Dân tôc Gia Lai tỉnh Gia Lai 200 triệu USD
Sầm Nga Di : Dân tộc Thái, tỉnh Nghệ An 200 triệu USD
Thích Đức Phương : Thừa Thiên Huế 200 triệu USD
Thích nữ Ngoạt Liên : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Trần Hậu : TWMTTQVN Trưởng Ban Nghiên 200 triệu USD
Triệu Thuỷ Tiên : Dân tộc Nùng 200 triệu USD
Trương Nghiệp Vũ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 200 triệu USD
Trương Quốc Mạo : Chủ tịch Hội nông dân 200 triệu USD
Ung Ngọc Ky : Uỷ viên uỷ ban TWMTTQ 200 triệu USD
Vũ Đình Bách : Uỷ viên UBTW MTTQVN 200 triệu USD
Mong Văn Nghệ : Dân tộc Khơ mú tỉnh Nghệ An 197 triệu USD
Đinh Xông : Dân tộc Hrê tỉnh Quãng Ngãi 190 triệu USD
Lê Công Tâm : Phó Chủ tịch Thường trực 190 triệu USD
Mấu Thị Bích Phanh : Dân tộc Raklây tỉnh Ninh Thuận 190 triệu USD
Nguyễn Ngọc Minh : Uỷ viên UBMTTQ tỉnh Huế 190 triệu USD
Phan Hữu Phục : Cao đài Tiên thiên 190 triệu USD
Trần Thế Tục : Uỷ viên UBTW MTTQVN 190 triệu USD
Hoàng Mạnh Bảo : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD
Nguyễn Thị Ngọc Trâm : Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD
Phạm Hồng Sơn : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD
Phan Hữu Lập : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 187 triệu USD
Thái Văn Năm : Phật giáo Hoà hảo 187 triệu USD
Trần Văn Tấn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 187 triệu USD
Vi Văn ỏm : Dân tộc Xi mun tỉnh Sơn La, 187 triệu USD
Bùi Thị Lập : Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD
Kpa Đài : Uỷ viên UBTW MTTQVN 184 triệu USD
Lê Văn Hữu : Mặt trận Tổ quốc tỉnh Phú Yên 184 triệu USD
Nông Quốc Chấn : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 184 triệu USD
Phạm Khiêm Ich : Viên Thông tin KHXH 184 triệu USD
Phạm Thanh Ba : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD
Từ Tân Vũ : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 184 triệu USD
Viễn Phương : Nhà thơ Uỷ viên UBMTTQ 184 triệu USD
Nguyễn Ngọc Thạch : Tổng Biên Tập Báo Đại Đoàn kết 180 triệu USD
Trương Hán Minh : Người Hoa TP. Hồ Chí MInh 180 triệu USD
Bùi Xướng : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 157 triệu USD
Trần Đình Phùng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt 157 triệu USD
Hồ Ngọc Nhuận : Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD
Phan Huy Lê : Uỷ viên UBTW MTTQVN 156 triệu USD
Nguyễn Thống : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD
Trần Minh Sơn : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 154 triệu USD
Vũ Duy Thái : Giám đốc xí nghiệp trách nhiệm hữu hạn 154 triệu USD
Chu Phạm Ngọc Sơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Đỗ Hoàng Thiệu : Đà Nẵng Ngân Hàng tỉnh QN ĐN 150 triệu USD
Dương Nhơn : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Huỳnh Cương : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Mai Thế Nguyên : Kiến trúc sư trưởng tại Na Uy 150 triệu USD
Ngô Minh Thưởng : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 150 triệu USD
Nguyễn Ngọc Sương : Đại học Tổng hợp Thành phố 150 triệu USD
Nguyễn Văn Diệu : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 150 triệu USD
Phạm Ngọc Hùng : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Thượng thơ Thanh : HT Cao đài Toà Thánh Tây Ninh 150 triệu USD
Trần Đức Tăng : Phối sư Hội thánh Cđ Minh Chơn đạo 150 triệu USD
Trần Phước Đường : Uỷ viên UBTW MTTQVN 150 triệu USD
Lê Đắc Thuận : Giám đốc điều hành Cty VANOCO 107 triệu USD
Nguyễn Đức Thành : Chủ tịch Ban điều hành CLB 107 triệu USD
Trần Mạnh Sang : Uỷ viên UBTW MTTQVN 107 triệu USD
Amí Luộc : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Bùi Thị Lạng : Thành phố Hồ Chí Minh. 100 triệu USD
Danh Nhưỡng Dân tộc Khơ me 100 triệu USD
Đào Văn Tý : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Đồng Văn Chè : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD
Hà Den : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Hồ Phi Phục : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Hoàng Kim Phúc : Tổng Hội trưởng Hội Thánh tin lành 100 triệu USD
Kim Cương Tử : UBTW MTTQV 100 triệu USD
Lê Ca Vinh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Lý Lý Phà : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Nguyễn Hữu Hạnh : Nhân sỹ Thành phố 100 triệu USD
Nguyễn Lân : Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 100 triệu USD
Nguyễn Lân Dũng : Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội 100 triệu USD
Nguyễn Minh Biện : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD
Nguyễn Phước Đại : Luật sư TP. Hồ Chí Minh 100 triệu USD
Nguyễn Tấn Đạt : Phật giáo Hoà hảo tỉnh An Giang 100 triệu USD
Nguyễn Thành Vĩnh : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Nguyễn Thị Liên : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Nguyễn Thiên Tích : Chủ tịch hội y học cổ truyền VN 100 triệu USD
Nông Thái Nghiệp :Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 100 triệu USD
Phùng Thị Nhạn : Nghệ sỹ nhân dân Thành phố HCM 100 triệu USD
Sùng Đại Dùng : Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 100 triệu USD
Trương Quang Đạt : Dân tộc Sán Dìu tỉnh Vĩnh Phú 100 triệu USD
Tương Lai : Uỷ viên UBTW MTTQVN 100 triệu USD
Vũ Mạnh Kha : Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Hà Nội 100 triệu USD
Hà Thái Bình : Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 56 triệu USD
Nguyễn Văn Đệ : Thượng tá, kỹ sư thuộc Bộ Quốc Phòng 56 triệu USD
Trần Bá Hoành : Uỷ viên UBTW MTTQVN 56 triệu USD
Võ Đình Cường : Uỷ viên UBTQ MTTQVN 56 triệu USD
Cù Huy Cận : Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật VN 50 triệu USD
Lê Khắc Bình : Chủ tịch, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 50 triệu USD
Huỳnh Thanh Phương : ủy Quân sự thành phố Cần Thơ 32 triệu USD
Hồ Xuân Long : Dân tộc Vân kiều, Quãng Trị 15 triệu USD

Tưởng niệm cố nhạc sĩ Trương Quang Tuấn

16/08/2007. Ngày này, cách đây 2 năm, nhạc sĩ Trương Quan Tuấn đã vĩnh viễn lìa xa cõi trần ô trọc, vượt thoát khỏi nhà tù lớn của Cộng sản - Việt Nam - để về với thế giới nghệ thuật đầy tự do của ông.

Ở tuổi 44, nhạc sĩ Trương Quang Tuấn mất đi là cả một sự mất mát to lớn cho âm nhạc Việt Nam bởi nếu có nhiều thời gian hơn, các sáng tác của ông sẽ không dừng lại quanh con số 200 mà sẽ phải là nhiều hơn nữa bởi ông là một trong những tác giả có tốc độ sáng tác cực nhanh. Nhanh, nhưng không ẩu, cũng không xuê xoa, dễ dãi như nhiều tác giả hôm nay viết ào ào để bán kiếm tiền.

Nếu khi đọc đến đây mà bạn vẫn chưa nhớ ra nhạc sĩ Trương Quang Tuấn là ai thì xin cho phép chúng tôi được kể tên vài tác phẩm tiêu biểu của ông như một gợi nhắc nhỏ, nhé! Xem nào: Như lá thu phai, Thương em lý nàng ơi, Thương em lý miệt vườn, Tự tình nón bài thơ, Mưa trên phố Huế, Tình đắng khổ qua, Tóc dài em bỏ đi đâu, Chim sáo tương tư, Hoài niệm trắng, Như lá thu phai... Những sáng tác đã từng giúp định hình cặp song ca Đan Trường - Cẩm Ly, tiếng hát Quang Linh, Đình Văn...

Có một điều đặc biệt lạ là khi nhạc sĩ Trương Quang Tuấn qua đời, không một tờ báo nào trong số 600 tờ báo quốc doanh đưa tin, dù chỉ là vài dòng ngắn ngủi. Có phải chăng bởi vì ông không tuân phục nhà cầm quyền nên cả cuộc đời ông liên tục bị chèn ép, bị dập vùi cho đến lúc qua đời vì bạo bệnh? Câu hỏi này, xin các bạn tự mình suy nghĩ. Chúng tôi mạn phép không trả lời. Ở đây, chúng tôi chỉ xin dành một entry để tưởng niệm ông - một nhạc sĩ tài hoa, vắn số. Và cũng chính nơi đây, chúng tôi bày tỏ nỗi xót xa khi một tên tuổi như Trương Quang Tuấn đã không hề có một hình ảnh, tư liệu nào thể hiện trên internet. Những gì Google cho ta biết về Trương Quang Tuấn chỉ là những tác phẩm của ông nằm rải rác trên các site nghe nhạc trực tuyến và dĩ nhiên là ông không hề nhận được phí tác quyền.

Bị chèn ép từ nhà cầm quyền. Bị người khác sử dụng tác phẩm vô tội vạ. Nhạc sĩ Trương Quang Tuấn đã sống một đời nghèo khổ cho đến tận lúc từ giã cõi đời. Ông mất đi, để lại cho âm nhạc Việt Nam những nghi án không bao giờ có thể giải đáp được, đặc biệt là những ca khúc ký tên nhạc sĩ Minh Vy.

Theo những người bạn thân cận của ông thuở sinh thời cũng như các học trò của ông thì vì không đủ tiền trang trải cho cuộc sống nghèo khổ, một số lớn tác phẩm của Trương Quang Tuấn đã phải "bán đứt" cho Minh Vy để Minh Vy bán lại cho ca sĩ, thực hiện album, làm nên tên tuổi của mình.

Vĩnh biệt, Trương Quang Tuấn. Anh không thể sống trong xã hội Cộng sản, nhưng anh luôn sống trong lòng chúng tôi - những người bạn, những đứa em của anh. Dù trong số chúng tôi có nhiều người còn chưa một lần có cơ hội gặp anh, nhưng với những gì anh đã cống hiến, anh xứng đáng để chúng tôi dành sự trân trọng gởi đến anh. Một nén hương trầm, xin anh yên nghỉ...

15 thg 8, 2007

1 ngày 3 tin và con số biết nói

Có người bạn nói với chúng tôi, rằng để nói hết được những cái bất cập, bất công trong xã hội Việt Nam hiện tại thì mỗi ngày cần viết ít nhất là 9 entries. Chúng tôi cũng biết rằng với tốc độ viết như hiện nay, chúng tôi sẽ bỏ sót nhiều, khá nhiều sự kiện. Bỏ sót nhiều, nhưng vẫn nhiều bất công, bất cập. Tức là thực tế những điều tệ hại ở Việt Nam đạt đến con số mà ta không tưởng tượng nổi. Chúng ta vẫn chấp nhận được sao?

Tin thứ nhất

Nghĩa trang quân đội Biên Hoà (Nghĩa trang tử sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa, Tỉnh Bình Dương) đã chính thức được Quân khu 7 bàn giao cho UBND Tỉnh Bình Dương. Tỉnh này sau đó đã bàn giao lại 32 ha đất (là nghĩa trang cũ) cho UBND huyện Dĩ An để làm nghĩa trang nhân dân. Tin này được loan đi từ Báo Thể Thao & Văn Hóa (Báo con của Thông tấn xã Việt Nam) và được Báo Thanh Niên ngợi ca là một nghĩa cử đẹp, biểu hiện cụ thể của chủ trương hòa hợp, hòa giải dân tộc...

Những người lính, chiến đấu, hy sinh cho tự do, cho quê hương giờ đây đã trở về với nhân dân, không còn được vinh danh, không còn được tôn trọng như những người lính. Giờ đây, chỉ còn lại gia đình, con em họ nhớ đến họ. Cùng lắm, những người bạn chiến đấu khi xưa nhớ đến thì đến thăm họ (Không có nghĩa là không bị theo dõi). Chợt nhớ, 27/07 vừa qua, hàng loạt "đại lễ" được tổ chức để vinh danh những người lính Cộng sản đã được tổ chức ở khắp nơi. Hoa, nến, những em nữ sinh tươi tắn đã đến khắp các nghĩa trang liệt sĩ để sưởi ấm lòng người đã khuất. Còn những người lính Việt Nam Cộng Hòa? Lặng lẽ nằm cùng nhân dân, trong lòng đất mẹ. Lặng lẽ làm người thua cuộc như trong liên khúc "Những nấm mồ hoang".

Ai liều thân dâng cho hòa bình... giờ chỉ còn là rêu xanh trên những nấm mồ hoang...

Tin thứ hai

Từ nguồn vốn vay ưu đãi của chính phủ Nhật Bản, một dự án có tên là "Phát triển internet phục vụ cộng đồng nông thôn" đã được Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm duyệt qua công văn số 4493/VPCP-QHQT. Nghe thì vậy, nhưng nhìn vào nội dung dự án mới thấy cái sự phục vụ nông thôn sao mà xa vời vợi. Dự án chia làm nhiều phần gồm: Xây dựng các điểm truy cập, Mạng thông tin công cộng, Cổng truy cập của UBND Tỉnh Hòa Bình, Cổng truy cập của Bộ Thông tin & Truyền thông, Phát triển nguồn nhân lực và các dịch vụ tư vấn, khai thác, Cổng truy cập của Bộ Y tế, Cổng truy cập của Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn.

Cứ nhìn theo danh sách đó thì thấy rõ ràng là nguồn vốn vay ưu đãi mà chính phủ Nhật Bản cho ta vay chỉ để nhằm phục vụ cho việc... làm web cho các cơ quan nhà nước chứ chẳng có cái nào phục vụ nông dân cả. Và, cứ nhìn theo tấm ảnh minh họa mà Báo Người Lao Động chụp thì... bạn thấy đấy, một cái máy, một đống người. Bao nhiêu người nông dân sẽ thực sự được cầm đến con chuột máy tính mà không phải trả tiền? Bao nhiêu người nông dân sẽ hưởng lợi từ cái dự án tên là phục vụ cộng đồng nông thôn nhưng chỉ toàn làm web cho các Bộ của nhà nước, để các Bộ tự sướng với mình, so đo với nhau và tự PR?

Điều đặc biệt là dự án làm web cho các Bộ thì ngân sách (tiền vay ưu đãi) sẽ chi, còn những hạng mục khác như xây dựng điểm truy cập, thiết lập mạng thông tin công cộng thì các công ty tham gia thầu sẽ phải... vay lại tiền này để làm và trả tiền lời cho nhà nước.

Tin thứ ba

Mờ sáng ngày 11/08/2007, gia đình anh Nguyễn Văn Toàn (Tây Ninh) đã thuê xe hơi, chở xác anh đến UBND xã Long Thành Trung yêu cầu làm rõ vì sao anh chết tại Công an xã Long Thành Trung.

Được biết, ngày 10/08, anh Toàn nhậu tại nhà, có cãi vã với vợ là chị Nguyễn Thị Bảy. Nội dung cuộc cãi vã xoay quanh miếng đất mà cha chị Bảy cho. Trong lúc cãi vã, anh ruột của chị Bảy là Nguyễn Văn Sáng đi đến. Giữa Toàn và Sáng xảy ra đôi co. Chị Bảy đi báo công an. Công an đến, yêu cầu Toàn và Sáng về trụ sở làm việc. Sau đó Sáng được cho về. Toàn bị giữ lại. Đến 12 giờ khuya chị Bảy mới được công an gọi đến làm việc và đến 3 giờ sáng thì chị được thông báo là anh Toàn đã chết, đang chuẩn bị mổ tử thi.

Dù chị Bảy yêu cầu đợi gia đình anh Toàn đến nhưng công an không đồng ý mà yêu cầu chị ký tên để tiến hành mổ tử thi. Ngoài chuyện lạ nêu trên, một chuyện lạ khác nữa là chị Bảy được công an thông báo là đã tự treo cổ chết, nhưng trên người anh lại có nhiều vết bầm rất đáng nghi ngờ là do bị đánh. Nhiều người cho rằng anh Toàn đã bị đánh chết, rồi sau đó bị treo cổ lên để dựng hiện trường giả là anh tự tử. Đặc biệt, sau cái chết của anh Toàn, chính quyền đã "hỗ trợ" gia đình anh 5 triệu đồng để mai táng anh.

Tin bổ sung

Sau vụ lùm xùm trên báo quanh chuyện Thiếu úy CA Đỗ Hoài Phương Minh dùng kiếm rượt chém nhân viên an ninh sân bay Đà Nẵng mà chúng tôi đã đưa tin, đến nay, sau thông báo "Chắc là sẽ chỉ xử lý hành chính" vì "chưa có hậu quả gì nghiêm trọng" của Thượng tá CA Quận Hải Châu (Đà Nẵng), ông này đã... bế quan luyện công, không tiếp báo chí đến tìm hiểu, thu thập thêm thông tin về sự việc. Phóng viên báo nào hẹn, đăng ký gặp ông đều nhận được thông báo "Tôi bận họp". Chấm hết. Chìm xuồng rồi!

Và... con số biết nói

Bất chấp những phát biểu đầy hoa mỹ (nhưng sáo rỗng) của các vị nghị sĩ, dân biểu Việt Nam, rằng đại biểu quốc hội phải luôn sâu sát với nhân dân, phải biết lắng nghe nhân dân, phải sống trong dân chứ không phải trong Hội trường Ba Đình... mục Thăm dò ý kiến bạn đọc của Báo Tiền Phong đã cho ra một kết quả rất rõ ràng, chi tiết và không thể chối cãi được.

Mời bạn xem ảnh bên để thấy rằng 99,24% cử tri Việt Nam (584.709 người - độc giả của Báo Tiền Phong) chưa từng có cơ hội tiếp xúc với những người "do dân bầu ra", những người "đại diện quyền lợi cho dân", những người "sẽ làm hết sức vì nhân dân" để xứng đáng với "sự tin tưởng, ủng hộ của nhân dân".

Chỉ có 1394 người hân hạnh được gặp dân biểu 1 lần (chiếm 0,24%). Gặp, nhưng không có nghĩa là được nói chuyện, được đề đạt nguyện vọng, nói lên bức xúc của mình. Trên thực tế, trong hầu hết các buổi tiếp xúc cử tri mà chúng tôi tìm cách tham dự được chỉ là dân biểu nói, dân chúng nghe, nghe chán thì đi về vì biết rằng dân biểu chỉ hứa chứ không thực hiện.

0,99% (528 người) "được" dân biểu tiếp xúc 2 lần. 483 người (0,08%) vinh hạnh được dân biểu tiếp xúc 3 lần. Và 0,36% (2092 người) được tiếp nhiều hơn 3 lần. Những người này, không ai khác hơn là các tổ trưởng dân phố, công an, cán bộ hưu trí, lão thành cách mạng... Những người đại diện cho... giới cầm quyền.